Bởi vì chưng yêu chi phí thiết tha đề xuất trsinh sống buộc phải cực kì keokiệt. Lấy kia phát triển thành đạo, nhưng lão sẽ tu luyện điều này tới mức khắc sâuvào tận vào linc hồn. Coi phần nhiều trang bị hầu như là bảo vật, biến hóa cảm ngộ ởtrong thâm tâm. Dùng điều này chém xuống đệ tốt nhất đao của bản thân, đem vậtlão cả đời ưa thích nhằm chém nhẹm ra linch thân đầu tiên trực thuộc về tay.Cho phải new có cnóng chế sinh hoạt vào địa điểm bế quan tiền này, đấy là vô vàn của cảicả đời lão tích cóp. Chỗ này, ko kể lão ưa thích cũng chính là khu vực nhưng lãotuyển lựa.Giờ phía trên lão chỉ có thể trơ ánh mắt của nả cả đời bị mang đi, khiến cho lão càng thêm bi phẫn.Chỉ vào hơn mười khá thlàm việc, ngọn núi linh thạch này đã hoàn toàn mất tích, thậm chí còn ngay cả một khối hận Cổ Ngọc chưa biết vì sao đặt ở địa điểm đâycũng vào nháy đôi mắt bị hút vào trong túi càn khôn.“Đó là Nlỗi Ý Ấn mà năm đó lão phu đoạt được, chết tiệt... Mạnh Hạongươi mang Như Ý Ấn giữ giàng, ngươi...” Kháo Sơn lão tổ còn không nói kết thúc, hai mắt lại lần tiếp nữa trợn to, lão ngờ ngạc nhìn Mạnh Hạo sau khoản thời gian hút ít đinúi linh thạch lại đi chu đáo mọi hồ hết nơi. Cái đôi mắt long lanh kia,vào lúc này lại khiến cho Kháo Sơn lão tổ thấy cơ mà run run.Trong lòng lão dâng lên một chiếc dự cảm ko giỏi, lão chú ý ánh mắt của Mạnh Hạo, thấy vắt nào thì cũng giống như đạo tặc.Ánh đôi mắt của Mạnh Hạo sẽ lâm vào một cái dược viện, nghỉ ngơi kia gồm tLong mộtít thảo dược, bên phía trong Color sặc sỡ, lại còn có hào quang quẻ tràn ra từkhe hở cấm chế vẫn khép lại, thoạt chú ý cực kì bất phàm.Thậm chí Mạnh Hạo còn nhận ra trong các số đó tất cả một ít thảo dược giống như vớivào túi trữ trang bị của tqt. Hắn ko lờ lững một chút nào, vừa đi vừa bấmniệm pháp quyết, chớp nhoáng hai tkhô giòn tìm mộc trực tiếp đâm vào màn sángcấm chế phía bên ngoài dược viện làm cho dấu khe hở đã mất tiếp tụckhnghiền lại nhưng mà phệ ra thêm 1 không nhiều.“Mạnh Hạo, ngươi ngay cả bảo bối của lão tổ cũng không tha, ta là lão tổ của ngươi a, cái dược viện kia ngươi chẳng thể cồn cho tới được, vị trí đó năm xưa ta đề xuất bỏ ra mẫu giá cực đại bắt đầu giành được...” Kháo Sơn lãotổ lại càng nôn nả. Tiếng sấm nổ vang sống trong thâm tâm đất, nhưng mà Mạnh Hạo cũng không hề chớp mắt, trong tâm địa càng hả giận.“Thần thảo của ta... Ngươi... Ngươi... Ngươi thậm chí còn nhổ cả gốc!”“Đó là Thiên Phương Mộc của ta, nó mấy trăm năm mới khó khăn nảy mầm, ngươi cấp thiết lấy đi...” Kháo Sơn lão tổ lửa giận chết giả ttránh, thanh khô âm thê lương vang lên xung quanh quẩn quanh. Mà sinh hoạt bên trong, Mạnh Hạo sẽ lấy toàn bộthảo dược trong sân quét sạch, giống như vơ vét cả tía thước khu đất, đem toàn bộ thu vào túi càn khôn. Lúc rút ít tìm gỗ ra, mhình họa dược viện nàygiống hệt như vừa new bị cuồng phong quét qua, đã trở thành một mảnh hỗnđộn.“Đủ rồi, đang đầy đủ rồi, đái tổ tông, còn lại mang đến lão tổ ta một ít, chớcó đem... Kháo Sơn Tông hiện thời chỉ với lại nhì tín đồ họ rồi, đồcủa ta sau này cũng chính là của ngươi. Mạnh Hạo ngươi nghe lão tổ ta nói,ngươi là vãn bối, nên từ tốn lễ phnghiền, ngươi...” Kháo Sơn lão tổ trơánh mắt toàn bộ, chứa giờ đồng hồ khổ sở trả lời.“Mạnh mỗ từ nhỏ dại sẽ như thế này.” Mạnh Hạo hừ rét một giờ, nsợ hãi lại lời Kháo Sơn lão tổ nói đợt trước, góc nhìn lại đảo qua bốn phía, rồirơi vào một trong những quầng sáng cnóng chế đơn lẻ. Chỗ đó chỉ tất cả một vật, là một chiếc cây nhỏ tuổi quan sát bao gồm chút héo rũ, bao gồm cha lá. Chẳng qua ở bốn phía lá câythỉnh phảng phất lại sở hữu tia chớp hình cung chạy qua, làm cho cái cây nhỏhéo rũ này chú ý cực kỳ phi phàm.Thứ ấy Mạnh Hạo chưa từng thấy khi nào, mà lại nó ở chỗ Kháo Sơn lãotổ bế quan, lại có cnóng chế riêng, hoàn toàn có thể thấy dòng cây nhỏ tuổi này tất phảicó giá trị thật to. Hai đôi mắt Mạnh Hạo sáng lên, chứa bước đi tới bên cạnh cấm chế, phất tay lấy nhị tkhô nóng kiếm gỗ đâm vào khe hlàm việc cnóng chế đang khôn xiết nhanh hao khxay lại.“Đó là Lôi Đình Diệp của ta! Là thảo dược lôi ở trong tính nhưng mà cả NamVực cũng tương đối ít thấy!” Âm thanh khô gào thét của Kháo Sơn lão tổ lại một đợt tiếp nhữa truyền cho. Nhưng Mạnh Hạo vẫn ngohình họa phương diện có tác dụng ngơ, hắn nắm đem túicàn khôn đặt vào lỗ nhỏ tuổi của khe hsinh hoạt. Lập tức chiếc cây nhỏ tê lay độngkịch liệt, tía phiến lá cây ra khỏi, trở thành bố đạo tia chớp color xanhchui trực tiếp vào túi càn khôn của Mạnh Hạo.Càng làm cho Kháo Sơn lão tổ thịnh nộ là Mạnh Hạo sau thời điểm cướp đi bacái lá cây vẫn ko dừng lại, hơn nữa lấy dòng cây bé dại sẽ lung lay nhổlên tận nơi bắt đầu, hút ít vào bên trong túi càn khôn. Thậm chí một cây csinh sống nhỏ màu tím cắm sinh sống trong đất cũng bị Mạnh Hạo lấy đi với cây nhỏ tuổi tê.“Ngươi... Ngươi... Ngươi lại còn nhổ tận gốc, tức bị tiêu diệt lão tổ ta rồi! Mạnh Hạo, ngươi loại tiểu vương vãi chén bát đản. Còn dòng lôi kỳ cơ, dù thế vậtphẩm tiêu tốn, mạnh mẽ và uy lực cũng rất yếu hèn, chỉ hoàn toàn có thể cản lại đả kích củaTrúc Cơ, mà lại nó rất có thể hấp thụ lôi năng lượng điện, là vật cần được có nhằm nuôichăm sóc Lôi Đình Diệp!” Kháo Sơn lão tổ đau lòng ý muốn nhỏ dại ngày tiết, ngơi nghỉ trongdưới lòng đất rống lên.“Mạnh mỗ là tín đồ xuất sắc. Ngươi là lão tổ Kháo Sơn Tông, nhưng bây giờ Kháo Sơn Tông chỉ còn lại nhì bạn bọn họ, vãn bối cũng sẽ không giậnngài. ngoài ra người mắng ta cũng nhiều lắm, chẳng sao, ko có gì.” MạnhHạo hừ rét một giờ đồng hồ, thường xuyên nhại lại Kháo Sơn lão tổ, kế tiếp lại lập tức chu đáo tứ phía.Động tác này của hắn mau chóng khiến cho Kháo Sơn lão tổ băn khoăn lo lắng, tuy nhiên trong khi thấy góc nhìn của Mạnh Hạo rơi vào một trong những chỗ gieo trồng thảo dược thì nhẹnhàng thngơi nghỉ ra, cơ mà vẫn cảm thấy nhức lòng.


Bạn đang xem: Ngọc thần sơn bns


Xem thêm: Cách Làm Trò Chơi Đua Xe Trên Scratch, Attention Required!



Xem thêm: Ca Sĩ Chế Linh Bao Nhiêu Tuổi By Chế Linh On Amazon Music, Thanh Tuyền (Ca Sĩ)

Chỗ bế quan lại này là cả đời lão tích cóp, nhưng đồ vật sinh hoạt địa điểm này cũng phân loại xuất sắc xấu.“Chỉ bắt buộc không đụng mang đến báu vật tê của ta, hầu hết trang bị không giống... Cũngchỉ với trang bị ko kể thân, về sau lão tổ ta đi tìm lại là được.” Kháo Sơnlão tổ cắm răng, nhưng lại xúc cảm trong thâm tâm nhỏ dại huyết càng đậm, mấy chữ này tâm sự những nghiến răng nghiến lợi.Một lát sau, Mạnh Hạo lấy đi vài cây thảo dược rồi lại đi đến một chỗ khác. Kháo Sơn lão tổ nghiến răng nghiến lợi cơ mà lại tất yêu làmgì, chỉ có thể chửi ầm lên, đủ nhiều loại ngôn từ tâm sự nhưng mà lại chẳng đượcđáp lại nửa câu.Nhưng lão mắng thì cđọng mắng. Mạnh Hạo lại dìm nga mấy câu hát. Mấycâu hát này tràn trề vẻ vui vui mừng. Rõ ràng là mấy câu nhưng mà lúc trước KháoSơn lão tổ ngâm nga, tuy thế tiếng này lâm vào tình thế tai của Kháo Sơn lão tổ lạilàm cho lão tức ý muốn thổ huyết. Loại cảm giác này vô cùng cực nhọc có thể hìnhdung, khiến lão cảm giác càng thâm thúy nỗi khó chịu của Mạnh Hạo lúctrước.“Ngươi tên tiểu vương chén đản này quá tàn ác, lão tổ ta Tuy không cógiải độc mang đến ngươi, tuy thế vẫn ttận hưởng cho ngươi, một khối hạ phđộ ẩm linhthạch cũng chính là linch thạch a.” Kháo Sơn lão tổ chú ý Mạnh Hạo đi mọi mọivị trí, thấy lúc hắn tới sát một mảnh tường rẻ thì thần khiếp mau chóng mệt mỏi, giận dữ mở miệng to.Mạnh Hạo chuyển động trong vị trí bế quan tiền kiếm tìm kiếm phần đông nơi cấm chế bị tan vỡ.Nhưng không phải ở đâu cấm chế cũng trở nên tan vỡ, hơn thế nữa theo thời gian trôi qua, rất nhiều cấm chế vẫn khxay lại.Trong thời điểm này hắn đã đi một vòng, cũng không thấy địa điểm cnóng chế làm sao bao gồm khehlàm việc. khi góc nhìn đã hòn đảo qua tứ phía thì lại nghe được Kháo Sơn lão tổsau nửa ngày ko nói tự nhiên mở miệng. Mạnh Hạo hừ rét mướt một giờ,bảo bối ở trong phần này hắn new chỉ lấy được ba thành, mà lại đa số là dượcthảo, trong tâm địa vẫn tồn tại chưa lại gan, vì chưng vậy lại một lần nữa quốc bộ một vòng.Lúc quay trở về, Mạnh Hạo nhíu mày, hắn cảm thấy nơi phía trên thực sự làđã không còn trang bị gì rất có thể thay đi. lúc hòn đảo góc nhìn xung quanh thì thấy mộtmhình họa tường phải chăng lập tức chứa bước đi mang lại. Bỗng nhiên, thanh hao âm của Kháo Sơnlão tổ lại truyền đến.“Mà thôi, cơ mà thôi. Lão tổ ta sẽ giữ lời, từ bây giờ ta dùng tông mônthề, tuyệt vời và hoàn hảo nhất sẽ không còn lừa gạt ngươi.” Kháo Sơn lão tổ chú ý Mạnh Hạo đi về phía mảnh tường phải chăng, trong tâm càng thêm khẩn trương, nhưng lại trongkhẩu ca lại ko nhằm lộ ra 1 chút nào, y hệt như cảm khái cơ mà mở miệng to.Bước chân của Mạnh Hạo tạm dừng, cúi đầu nhìn xuống khía cạnh khu đất, hai mắtchớp đụng. Hắn cũng không nói gì nhưng mà tiếp tục cất bước đến sát mhình họa tường thấp tê.“Độc của ngươi lúc trước lão tổ ta không tồn tại giải, nguyên nhân là nhằm giải loạiđộc này buộc phải hao giá thành đại lượng tu vi, thậm chí còn tất cả đều gì hấp thuđợt trước cũng đề nghị dùng hết, các loại độc này khó khăn giải lắm.” Kháo Sơn lãotổ thnghỉ ngơi dài, âm tkhô cứng với theo tang hải, tuy thế thực tiễn, lão làm việc trongsâu dưới lòng đất quan sát Mạnh Hạo càng ngày càng đi tới sát mhình họa tường tốt tê thìtrong tâm vẫn khẩn trương đến cực hạn.Mạnh Hạo trầm khoác, sau mấy khá thnghỉ ngơi hắn bắt đầu há miệng to.“Vì sao Lúc ta đi về hướng mẫu tường này lão tổ ngươi liền há miệng to,thậm chí còn dữ thế chủ động nói về vấn đề giải độc, hẳn là nơi trên đây tất cả giấu vậtnào đấy khiến cho ngươi để ý?” Mạnh Hạo vừa nói ra, Kháo Sơn lão tổ sống dướidưới lòng đất mau chóng căng mắt, lão biết mình thất thố, nhưng mà càng thì thầm mắngMạnh Hạo sao lại giảo hoạt như vậy.“Lão tổ ta có ý tốt, đái tử ngươi...” Kháo Sơn lão tổ hừ rét mướt mộtgiờ đồng hồ, mang bộ ko vui. Nhưng lão còn chưa kịp nói xong xuôi, Mạnh Hạo đãbước nkhô cứng về phía mhình họa tường rẻ.Chình họa này khiến Kháo Sơn lão tổ hái hùng khiếp vía, lão đang muốn mởmồm thì tự nhiên trong thâm tâm lộp độp một tiếng, dung nhan mặt hoàn toàn đại phát triển thành. Mạnh Hạo sau thời điểm pngóng qua mhình ảnh tường thấp thì tự nhiên thânhình dừng lại, hắn vừa liếc mắt đã nhìn thấy, vùng sau phiến tường này,tất cả một màn sáng sủa cấm chế.Màn sáng sủa này nhìn cũng không tồn tại gì ảo diệu, trong những số ấy hàm ấn một chiếc ngọc giản. Màn sáng sủa này cũng ko nguyên ổn vẹn, mà lại có một khe hở đangrất nhanh hao khnghiền lại. Mạnh Hạo tuy không biết dòng ngọc giản tê là vật gì, tuy nhiên cũng ko đo đắn phất tay áo lên. Lập tức hai tkhô hanh kiếm mộc đâmvào khe hsống khiến nó xuất hiện một lỗ hổng. Mạnh Hạo sử dụng túi càn khôn, lậptức thu miếng ngọc giản vào trong đó.Trong nháy đôi mắt, lúc Mạnh Hạo vừa mang đi ngọc giản, Kháo Sơn lão tổgào lên một giờ đồng hồ thê lương. Mặt khu đất ầm ầm chấn động, y như sắp tanvỡ vạc. trước khi, mặc dù Mạnh Hạo có đem đi cái gì, Kháo Sơn lão tổ tuycó muốn oanh msinh sống cấm chế, nhưng cũng không mạnh mẽ nlỗi lúc này.“Mạnh Hạo, loại ngọc giản tê cần thiết cướp đi, lão tổ ta cũng khôngdám nhằm nó mặt người, nhưng mà đáp ứng nhu cầu thay nhân nhằm thứ ấy làm việc đó cho những người hữuduim. Tư chất của ngươi không được, chưa phải là người có duyên với nó,ngươi thiết yếu với nó đi!”Mạnh Hạo ngohình ảnh phương diện làm ngơ, phi tìm nháy đôi mắt đang xuất hiện thêm dướichân, mang theo hắn bay mang lại vòng xoáy trên khung trời. Cùng cơ hội kia, taycần của hắn vỗ túi càn khôn, miếng ngọc giản cơ mau chóng bay ra. Hắnlấy nó đặt ở mi trung khu rồi khẽ truyền vào linh lực. Lập tức Mạnh Hạo biếnsắc, trong đầu của hắn chớp mắt hiện ra cha chữ siêu lớn, yêu thương dị đến cựcđiểm.“Phong Yêu Tông...”“Mạnh Hạo, ngươi dòng tiểu vương vãi bát đản, ngươi để xuống mang lại ta. Nếungươi sở hữu nó đi, hóng sau thời điểm lão tổ ta phá đổ vỡ phong ấn, sẽ không nhằm yên mang đến ngươi!” Kháo Sơn lão tổ gầm rú.Nhưng Lúc lời lão vừa tâm sự, nhì đôi mắt Mạnh Hạo bỗng nhiên lóe lên.Hắn hoàn toàn không rời đi, mà giới hạn body sống ở bên cạnh cửa ra của vòng xoáy, xoay đầu lại quan sát xuống mặt đất.Kháo Sơn lão tổ thấy được ánh nhìn cơ, trong tim lại lộp độp mộtgiờ đồng hồ, mơ hồ nước cảm thấy sai trái. Lão nhìn ánh nhìn này nuốm nào cũng thấychính là ánh mắt trộm giật Trắng trợn.